Đã có một thời gian mà Pablo không mơ ước về việc đi du lịch hay về sự xa hoa.

Anh mơ ước về việc được ăn.

Anh làm việc tại McDonald’s, những ca làm việc dài, đôi tay nứt nẻ, nụ cười miễn cưỡng. Anh kiếm được 10 đô la mỗi ngày và vẫn có những đêm mà cái bụng đau hơn cả sự mệt mỏi. Đôi khi, anh mang về nhà một chiếc hamburger lạnh, không phải vì muốn, mà vì đó là thứ duy nhất có.

Khi nhắm mắt lại, anh không cầu xin sự giàu có.

Anh cầu xin ngày hôm sau sẽ bớt khắc nghiệt hơn một chút.

Nhiều người nhìn anh mà không thấy. Không ai tưởng tượng rằng chàng trai đó, với bộ đồng phục rẻ tiền và ánh mắt mệt mỏi, lại mang trong mình một sức mạnh mà chính anh cũng không biết.

Một ngày, anh nghe nói về Bitcoin (BTC). Không phải như một lối tắt, không phải như phép màu. Như một hy vọng nhỏ bé, gần như ngớ ngẩn. Pablo bắt đầu với nỗi sợ hãi. Với những đồng tiền lẻ. Với những hy sinh âm thầm. Có những ngày anh đã nghi ngờ, những ngày mà anh nghĩ mình đang mất đi những thứ ít ỏi mà mình có.

Nhưng anh không từ bỏ.

Năm tháng trôi qua. Và một ngày, Pablo đứng trên đôi chân của mình ở London.

Anh khóc trước Big Ben. Anh khóc như chưa từng khóc trước đây. Không phải vì thành phố, mà vì con đường. Vì cái đói, vì sự mệt mỏi, vì tất cả những lần không ai đặt cược vào anh.

Khi anh ngồi trong chiếc Rolls-Royce của mình, anh không cười vì sự xa hoa.

Anh nhắm mắt lại và nhớ về Pablo đã dọn dẹp bàn, về Pablo đã đếm tiền, về Pablo đã chịu đựng khi việc từ bỏ có vẻ là điều hợp lý nhất.

Bitcoin không thay đổi cuộc đời anh chỉ bằng chính nó.

Pablo đã làm điều đó. Với sự kiên nhẫn, với nỗi đau, với niềm tin khi không còn gì khác.

Ngày hôm nay, mỗi khi đi ngang qua một McDonald’s, anh cúi đầu một giây…

và cảm ơn vì đã không từ bỏ bản thân khi thế giới đã làm điều đó.

Tất cả là nhờ BTC 🤑💸💸 #btc $BTC