Lâm Đậu Đậu, 81 tuổi, vẫn duy trì lối sống giản dị, sống một mình trong một căn nhà cũ ở khu trung tâm cổ ở Bắc Kinh. Trong 23 năm qua, bà đã rời xa sự ồn ào của internet, lựa chọn một lối sống yên bình và đầy nhân phẩm.
Bà từng là một nhà báo tài năng khi trẻ, từng giữ chức Phó Tổng biên tập báo "Hàng không báo", những bài viết của bà từng truyền cảm hứng cho nhiều người. Giờ đây, bà thích dành thời gian cho những cuốn sách cũ mang theo ký ức và khung cảnh bên ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng xuống楼下, chọn rau tươi và đậu phụ tại chợ thực phẩm, tận hưởng hương vị bình dị của cuộc sống thường nhật.
Căn chung cư cũ thế kỷ trước không có thang máy, bà mỗi ngày đi lên xuống ba tầng, bước đi vững chãi. Dù hành lang có vài dấu vết thời gian, nhưng cửa nhà bà luôn được lau chùi sạch sẽ, không một vết bụi. Chiếc túi nhỏ bằng vải xanh treo trên tay nắm cửa chứa tiền lẻ và chìa khóa dự phòng, là minh chứng ấm áp cho tình đoàn kết láng giềng. Khi chân tay không còn linh hoạt, bà Trương, chủ quầy rau quen thuộc, sẽ mang rau đã chọn sẵn đến tận nhà, tình cảm láng giềng này là nguồn an ủi quý giá trong cuộc sống của bà.
Những cuốn sách cũ mà bà đọc, có những tấm ảnh cũ vàng ố. Trong ảnh, bà ở tuổi 20, mặc quân phục, ánh mắt rạng rỡ, tràn đầy nhiệt huyết với công việc. Lúc đó, bà là cô gái tài năng nổi tiếng trong đơn vị, dám nghĩ, dám nói, thường xuyên viết bài xuyên đêm mà không hề kiêu kỳ. Bà từng đến tận cơ sở, viết những câu chuyện về phi công một cách sống động, thể hiện phong thái hào hùng của tuổi trẻ thời đại đó.
Cuộc đời không tránh khỏi những biến cố, nhưng Lâm Đậu Đậu luôn kiên cường. 23 năm trước, bà chọn giản hóa cuộc sống, cất giữ cẩn thận những đồ vật mang dấu ấn quá khứ. Trước sự phát triển nhanh chóng của thời đại, bà lựa chọn kiên trì nhịp sống quen thuộc, không bị cuốn theo trào lưu.
Mỗi buổi sáng, bà tuân theo lịch sinh hoạt đều đặn, nấu một bát cháo trắng, ăn kèm một dĩa nhỏ dưa muối, bắt đầu một ngày mới. Sau bữa ăn, bà ngồi trên ban công, hít thở ánh nắng, đọc những cuốn sách cũ. Những trang giấy đã giòn, ghi lại suy nghĩ và cảm nhận của bà, những vạch kẻ trong từng dòng chữ là dấu vết giao tiếp với quá khứ. Khi đọc đến đoạn xúc động, bà nhẹ nhàng đọc to, cảm nhận cùng nhân vật và câu chuyện trong sách.
Buổi chiều trôi qua một cách thư thái. Bà không thích tiếng ồn ào của tivi, mà thích ngồi yên lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, quan sát trẻ con chơi đùa dưới sân, người già trò chuyện rôm rả. Hoặc chậm rãi đi đến bếp, tự nấu cho mình một bát mì canh nhạt, tận hưởng sự yên tĩnh khi ở một mình.
Thỉnh thoảng đi chợ, bà bước đi thong thả, gật đầu chào những người bán quen. Bà không kén chọn, khi thanh toán luôn cẩn thận đếm từng đồng tiền lẻ. Khi có những người bán trẻ tò mò hỏi về quá khứ, bà chỉ mỉm cười, giữ kín những ký ức đó trong tim.
Cuộc sống tuổi già của Lâm Đậu Đậu bình dị như nước, nhưng lại mang sức mạnh sâu sắc. Trong 23 năm qua, bà đã minh chứng cho điều gì là sự bình yên và độc lập bên trong tâm hồn. Bà không chạy theo sự náo nhiệt bên ngoài, chỉ tập trung bảo vệ sự an yên và tâm nguyện ban đầu, sống từng ngày một cách vững chắc và có vị. Sự thản nhiên và bình tĩnh sau bao thăng trầm chính là một bức tranh đáng kính trọng.